Tôi Đọc Sách

Tôi lớn lên ở một tỉnh lẽ nơi mà những câu chuyện về đám nhóc trong quyển “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” rõ mồn một. Xe cộ ít qua lại trên đường cái, trưa hè oi bức nóng nực, chợ cá lèo tèo vài người. Đám con nít mặt đứa nào cũng tèm nhem tuốc nhuốc, chân tay đầy đất cát. Tụi nó cũng không có chỗ chơi đùa như công viên hay nhà thiếu nhi như bây giờ (có nên thêm quán net để nó hợp lý hơn hông ta?). Và tuyệt nhiên là thư viện lại càng không. Ở trường, thư viện vẫn mở cửa hằng ngày nhưng chả bao giờ đám con nít lấy điều đó làm chốn lui tới một cách thích thú. Trái lại, chỉ những giờ vẽ con ếch con cá trong tiết sinh học tụi nhỏ mới được đi ra đi vào tự do trong thư viện để ngắm nhìn hàng loạt những dụng cụ kì lạ. Câu chuyện về thư viện trong tuổi thơ tôi lớn lên chỉ bấy nhiêu, sách ư? một thứ quá nhàm chán đội lốt dưới đống sách giáo khoa (SGK) dài loằng ngoằng. Sách là nguồn cơn của tội lỗi, bạn hông tin hả? vì nó mà bất cứ bạn học sinh nào cũng hốt hoảng khi quên một đoạn nội dung. Kết quả là phải hí hoáy chép phạt cả mấy cặp giấy đôi. Sự căm thù của tụi nhỏ ở quê đối với sách càng được nâng lên tầm cao mới :). Thà chết không đọc!

Man Reading Book and Sitting on Bookshelf in Library
Man Reading Book and Sitting on Bookshelf in Library — Image by © Royalty-Free/Corbis

Lên cấp hai, tôi bắt đầu đọc ngấu nghiến hàng tiếng đồng hồ những chồng sách truyện tranh Đô rê mon, Conan. Chìm đắm trong những con chữ, mùi mực, khung tranh. Một thế giới hoàn toàn khác. Tại sao người Nhật họ có thể “tạo ra” những câu chuyện kì diệu đầy sắc màu. Đám nhóc đứa nào cũng mê mẩn dành cả tiền ăn sáng ra để mua những quyển truyện vào đầu tuần. Để rồi chuyền tay nhau từng quyển truyện và đống sách yêu quý ấy mà chả bao giờ được hồi âm.

Khi vừa đến Saigon, ngồi trong công viên điều khiến tôi ngạc nhiên; ông tây cơ bắp lực lưỡng ngồi im lặng, trên tay cầm quyển sách hoàn toàn trái ngược với thân hình ổng. Trên tuyến xe bus lòng vòng Bến Thành, một người phụ nữ gốc Ấn say sưa, mỉm cười với từng trang sách. Tôi tự hỏi chả biết sách có gì hay ho đến thế và tôi không thể nào chịu được khi nhìn thấy những quyển tiểu thuyết “từ điển” có thể đè chết người. Đối với tôi, một đứa sinh viên sống chết với 2-3 chương lý thuyết môn học đã là quá đủ rồi. Tài liệu bên ngoài ư? Thầy cô bị sao dzậy? em còn hổng đụng đến tài liệu chính thức huống hồ!

picjumbo.com_HNCK3576.jpg

Hằng ngày, lướt facebook tôi đọc hàng trăm newfeed nào là ca sỹ X cặp bồ diễn viên Y. Đụng xe chỗ này, tông xe chỗ kia, thực phẩm ung thư và chỉ còn cách không ăn gì là không ung thư. Nhan nhản những dòng tin, thế nhưng, ồ thật kì lạ thay; tôi thấy rất thích thú và đem những mẫu tin ấy vào lớp học tụm năm tụm bảy ngồi cá cược nhau ABC XYZ. Dạo đó, có khi đến một năm tôi chẳng thèm đụng đến quyển sách nào dù là truyện tranh.

Tôi thay đổi dù muộn nhưng chắc vẫn còn kịp, truyền thông, báo mạng, trang blog, và kể cả lời khuyên từ người đi trước. Tôi bắt đầu mày mò đọc những quyển sách về tài chính – nói thật là ban đầu rất buồn ngủ nên hiện tại đã chuyển ngay sang tản văn. Một số sách về quảng cáo cũng như định hướng phát triển. Bắt đầu cảm giác thích thú cho việc cầm bút lên và viết những suy nghĩ cá nhân sau những trang sách. Dù câu chữ không trau chuốt song đó là những gì bản thân đã trải qua.

o-READING-BOOKS-facebook

 

Một ngày nào đó mọi người sẽ cầm sách đọc thay vì cắm cúi vào smart phone. Và học sinh sẽ ý thức được việc đọc sách cho chính bản thân họ mà không cần ra rả đề bài; ” Em hãy viết về lợi ích của việc đọc sách” – mà trước đây khi đặt bút làm bài các bạn toàn đọc “Sách tham khảo văn lớp X”. Nhưng, khi mà người lớn vẫn  kháo nhau mua chai rượu Tây đời Louis xị đế nào đó và đặt nó ở một nơi sang chảnh, bề thế thay vì quyển sách cổ; Thì điều ấy còn lâu mới khả thi.

 

Source

Still Alice (2014)

Đây là một trong số những bộ film chuyển thể hay của nhà văn Lisa Genova.
Vai chính đắt giá này dành cho Julianne Moore (Alice) và cô nhập vai rất tròn trịa, bên cạnh đó diễn xuất của Kristen Stewart (cô con gái út) cũng làm người xem phải đồng ý rằng cô này không chỉ có đẹp mà còn rất tài năng.


stillalice
Alice một nhà nghiên cứu về ngôn ngữ lại bị mắc chứng bệnh Alzheimer khởi phát sớm, điều này thật kinh khủng với những người hoạt động nghiên cứu khoa học vì không sớm thì muộn tất cả những công trình mà họ dày công nghiên cứu sẽ tiêu tan. Phân đoạn đầu, một cô Alice đầy nhiệt huyết, thông minh, tài năng thì sự đối lập ở phân đoạn cuối, khi mà cô không còn nhớ chút gì về gia đình thậm chí bản thân mình là ai. Điều này không khỏi khiến người xem đồng cảm với hoàn cảnh của cô. Sự tàn nhẫn của căn bệnh cứ dần dà ăn mòn tinh thần của Alice, dẫu vậy cô vẫn chứng minh được sự đấu tranh của mình đối với căn bệnh…….
alice1

011615-still-alice-594
Review IMDB http://www.imdb.com/title/tt3316960/

Chỉ 5 phút nữa thôi mà…

Trong công viên, người phụ nữ ngồi kế bên một người đàn ông trên băng ghế dài ở bãi đất trống.

“Kia là con trai tôi.” Người phụ nữ chỉ vào một cậu bé mặc áo len đỏ đang hết sức tập trung vào trò chơi trượt cầu trượt.

“Thật là một cậu bé đáng yêu.” Người đàn ông mỉm cười. “Còn cô bé mặc váy trắng đang đạp xe đạp kia là con gái bé bỏng của tôi.”

Thế rồi người đàn ông nhìn xuống đồng hồ đeo tay và gọi con gái. “Con đã nói chúng ta sẽ về nhà sớm phải không Melissa?”

Nhung-buc-anh-cha-con-gay-xuc-dong-9

Melissa nghe thấy cha gọi bèn nài nỉ. “Cha ơi, năm phút nữa thôi, được không? Cha cho con đạp xe thêm năm phút nữa đi mà?” Nhận được cái gật đầu đầy trìu mến từ cha mình, cô bé Melissa thích thú tiếp tục đạp xe vòng quanh khu vui chơi.

Năm phút đồng hồ nữa trôi qua, người đàn ông lại đứng dậy và gọi con gái. “Chúng ta về thôi nhỉ Melissa ơi?” Melissa cố gắng xin cha mình thêm một lần nữa. “Năm phút nữa cha nhé? Thật đấy cha ơi, chỉ năm phút thôi.” Người đàn ông mỉm cười và nói. “Được rồi, Melissa ạ.”

img20160120151025602

“Anh có vẻ là một người cha đầy kiên nhẫn nhỉ.” Người phụ nữ ngồi bên cạnh lên tiếng đánh giá.

Người đàn ông cười buồn và nói. “Anh trai Tommy của Melissa đã qua đời năm ngoái vì một người lái xe say rượu khi nó đang đạp xe ở gần đây. Tôi chưa từng dành nhiều thời gian để ở bên con trai mình và giờ tôi nghĩ mình nên làm bất cứ thứ gì tôi có thể cho Melissa chứ không phải chỉ là năm phút đồng hồ ngắn ngủi. Con bé nghĩ nó có được năm phút để tiếp tục đạp vòng vòng với cái xe nhưng sự thật tôi mới là người có thêm năm phút để nhìn ngắm con gái mình chơi đùa.”

Cuộc sống có rất nhiều thứ đáng để ưu tiên, nhưng hãy luôn nhớ rằng gia đình chính là ưu tiên hàng đầu trên tất cả những thứ khác. Hãy dành thời gian của mình với những người thân yêu.

Theo Trí Thức Trẻ

Umimachi Diary

128 phút của thước phim mang đến cho người xem đủ cung bậc cảm xúc vui, buồn nhưng kì lạ ở chỗ không có cảm xúc nào quá bi, quá hài mà là vừa đủ. Cái cảm xúc vừa đủ nó gói gọn ghẽ trong sự yêu thương đến từ những điều vô cùng đơn giản trong cuộc sống, đơn giản chỉ là cánh hoa đào nở, đơn giản chỉ là những nụ cười. Các bạn có ngạc nhiên không khi một bộ phim với nút thắt nút mở  nhạt nhòa nhưng vẫn lôi cuốn bạn từng phút một.

Câu chuyện………

Về gia đình ba chị em độ tuổi đôi mươi sống dưới một mái nhà cùng với người em gái cùng cha khác mẹ Suzu.

sergipe_fallconnydiversidadeblogspotcom

Bắt đầu câu chuyện, mọi việc trong quá khứ của gia đình dường như không suôn sẻ. Khi người cha của cả 3 rời bỏ gia đình và tìm đến người phụ nữ khác chính là mẹ của Suzu. Và rồi sau đó người mẹ của cả 3  cũng dứt áo ra đi như chính cái cách mà người cha đã làm. Tổn thương trong tâm hồn, đó là lý do người xem thắc mắc tại sao trong đám tang của cha, 3 cô con gái không chút cảm xúc. Và dẫu có gặp lại người mẹ ruột của cả 3 đi chăng nữa, người chị cả vẫn có ác cảm với bà. Những đoạn đối thoại của hai mẹ con như mưa và nắng khi chạm mặt, nhưng quay lưng đi người chị cả vẫn nhớ món ăn “duy nhất” mà mẹ cô từng dạy. Người mẹ đâu đó vẫn áy náy vì cuộc khẩu chiến liên miên giữa hai mẹ con, nên món quà gói vội vã trước lúc ra đi tạo cảm giác quyến luyến, ray rứt, ngại ngần.

33038331610509.565877b18af4b (2)

Cô em gái nhỏ cùng cha khác mẹ dọn đến sống cùng ba cô chị có những cá tính riêng biệt. Cô chị cả đóng vai trò vừa là một người mẹ vừa là cha – một chi tiết được đạo diễn trau chuốt khi nhân vật có câu cửa miệng rằng ” cẩn thận, chậm thôi, coi chừng… không được như thế!”. Trái lại với chị cả, cô ba luôn làm việc theo cảm tính, thích uống bia, cặp kè với các chàng trai và nhất là không bao giờ chấm dứt “chiến tranh” với chị cả. Từ việc lấy quần áo của chị mình đến việc ăn qua quít mỗi sáng.

12032980_10207964135812265_6453338044250220211_n

11416354_882519675148394_56774146881690733_o33038331610509.565877b18af4b (3)

 

 

Tất cả, tất cả đều nằm dưới sự quan sát trong trẻo của cô em gái bé nhỏ vừa mới chuyển đến, bỏ hết tất cả muộn phiền trong quá khứ và đây mới chính là nhà của cô. Dĩ nhiên cô bé thấy cuộc sống của mình thú vị biết bao khi được sống với 3 người chị đặc biệt này. Điểm cao trào trong film họa có chăng là cô em gái bé nhỏ chiến thắng trong trận đá bóng, chị ba được thăng chức, và cô chị cả có cơ hội tu nghiệp, ;Điều đó có nghĩa rằng, trong hầu hết mạch truyện đều đem lại cảm giác bình yên lạ lùng cho khán giả.

33038331610509.565877b18af4b

 

Bên cạnh tình cảm gia đình, đạo diễn Hirokazu Kore-Eda khéo léo dẫn dắt người xem vào khung cảnh của một gia đình truyền thống kiểu mẫu Nhật Bản, những bữa cơm gia đình có đầy đủ 4 chị em, hay những tràng cười khúc khích khi mọi người làm rượu xí muội, màn bắn pháo hoa tuyệt đẹp trên dòng sông. Và tất nhiên, làm sao có thể thiếu những hàng cây Anh Đào vốn dĩ quá quen thuộc khi nhắc đến Nhật Bản.

our little sister_edit-xlarge

 

Trong phim có rất nhiều người ra đi, cái chết của cha, của bà và cả cô hàng xóm tốt bụng. Cách xây dựng câu chuyện không khiến người xem cảm giác bi thương ai oán, đâu đó thông điệp bộ film truyền tải đến người xem rằng “hãy sống trọn những phút giây bên cạnh người mình yêu thương đừng chờ đến lúc mọi chuyện quá muộn màng”.

umimachi-diary-our-little-sister-cannes-film-festival-21

Cú twist cuối cùng trong mạch truyện rằng người chị cả vẫn luôn chọn những đứa em làm hạnh phúc cho riêng mình, thay vì tìm đến một điểm tựa khác, được mặc định là hình ảnh đắt giá nhất về tình cảm gia đình.

Mèo con

10258383_1412563069012146_2501870879333512794_n

Mèo Con được sinh ra từ Mèo Mẹ, thật thú vị vì con mèo nào chả được sinh ra từ mẹ của chúng nhỉ. Nhưng sở dĩ gọi là Mèo Con vì cả gia đình trên dưới lớn nhỏ đều sống chung dưới một mái nhà, và đơn giản chỉ là để phân biệt với Mèo Mẹ ỏng ẹo đỏng đảnh, kiêu kỳ. Trái với cô Mèo Mẹ, thằng Mèo Con hiền, dễ cưng, lông mượt và nhất là được di truyền y nguyên  bộ gen nịnh nọt từ cô Mèo Mẹ – ừ hén! quên mất trong từ điển loài mèo từ đầu tiên là NỊNH ĐẦM mà. Mẹ thì luôn yêu thương con vô bờ bến, tưởng chỉ có con người mới đong đầy YÊU-GIẬN-GHÉT-THƯƠNG ấy vậy mà loài mèo cũng kết nối với nhau cũng bằng những cảm xúc ấy, khác ở chổ chúng “meo meo” và con người thì chẳng bao giờ hiểu được. Phải, Mèo Mẹ luôn nhường nhịn Mèo Con vô số thức ăn ngon từ xó bếp đến con chuột, con gián mà Mẹ kiếm được. Cảm giác như cho dù bả đói cỡ nào cũng để lại cho con mình, ngược lại, sự háu ăn, thèm thuồng của đứa con đang sức lớn lúc nào cũng lấn át bà Mẹ. Kết quả là, Mèo con lông mượt căn bụng no nê trong khi Mèo Mẹ lại buồn tiu ngỉu nằm ở xó nhà đuôi ngheo ngẩy, mắt lim dim, cằm kề trên chân trước dáng buồn thiu.

Tranh Công

10153137_1410099459258507_3911254770614296010_n

Mèo con rất giỏi bắt chuột nhé, tranh công – hay còn gọi chàn hàng- với Mẹ nó chỉ toàn bắt chuột lớn thôi, chuột nhỏ anh mày hông đếm xỉa tới đâu! Cả nhà đều đặt cho Mèo Con thêm cái tên mỹ miều siêu diễm lệ luôn “ANH HÙNG DIỆT GIÁN”. Bất kể ở đâu có mặt ảnh là nhà “sạch boong sáng bóng” không còn dấu vết của bất kì loại côn trùng nào! quả thật là trang “hảo hán anh tài vậy”. Một cách để ảnh chứng tỏ rằng tuy tui ăn nhiều, nhưng tui làm cũng nhiều nha!. Với gián, thằng lằng, bù tọt, cóc, nhái, ễnh ương là vậy chứ với chủ Mèo con hiền khô, pha thêm chút mùi nịnh nọt, dễ thấy nhất là khi dọn cơm hay nhà đang làm tép, làm cá. Mỗi lần bắt được con gì liền tha vô nhà mà chén, sở dĩ hông chén luôn ngoài sân là vì Mèo Con “ý thức” được làm vậy bữa sau mới có thêm tép, thêm cá cả nhà mới thương. Cái tướng tranh công hổng lẫn đi đâu được, hai chén cơm vừa để ngay xó bếp, miệng Mèo Con ngồm ngoàm phần mình, chân kia xọt qua chén Mẹ nó – nhìn tướng thấy ghét.

Thành Viên Gia Đình

12380085_1642293396039111_1372717443_n

Mèo Con một người bạn dễ thương đáng yêu của gia đình. Ăn nhiều, lớn cũng nhanh bắt chuột siêu giỏi. Hông có mặt ở nhà vài hôm người này người kia hỏi, khách khứa vô ra thấy nằm phơi nắng cũng khen đẹp trai. Cái sự đẹp trai này là bằng chứng cho việc ầm ầm nóc nhà mỗi đêm, rồi thì mấy cô ả mèo hàng xóm giựt ngược giựt xuôi!

Tuy giờ hông rõ Mèo Con ở đâu, nhưng cũng rất vui vì có em ở trong nhà mình. Ai thấy cũng tiếc, cũng nhớ, Má mình nhắc hoài, Ba mình cũng nhắc mà tại “Nhà giờ chuột chạy quá bây ơi! thằng nào bắt con mèo nhà mình tới số à”.

BP-4/1/2016

American Beauty – 1999

Những giây đầu tiên, thước phim mô tả một gia đình Kiểu-Mỹ với bề ngoài bóng bẩy, hài hước. Ở đó Ba Mẹ Con gái đều tựu chung một khối bền chặt.

12106880_1628536790748105_7075797632788900414_n

Tuy nhiên, mỗi cá nhân họ đều có những ẩn khuất mà làm cả 3 dường như phải phát điên lên – sự điên cuồng này làm bản thân “ám ảnh”, và gần như nó là yếu tố then chốt làm nên sự thành công cho bộ phim.

Nếu có sự rạch ròi giữa yêu – ghét thì thiết nghĩ đã không có chiến tranh thế giới thứ I và thứ II. Chính sự bằng mặt nhưng trong lòng lại châm ngòi cho một cuộc chiến tưởng chừng bé xíu như cái gia-đình-kiểu-Mỹ kia. Khi người Cha muốn chiếm đoạt bạn của con gái ông, người Mẹ ngoại tình với gã cấp trên, Cô con gái lầm lì khép kín tất cả đều bọc dưới lớp vỏ vô cùng hoàn hảo. Tưởng rằng khi nhìn từ bên ngoài vào họ là một gia đình “có phúc”.
big_1427445355_image
Để rồi mọi chuyện đổ bể, trong những phút cuối của bộ phim. Mọi việc được phơi bày như đúng những gì mà những con người ấy tạo dựng. Che đậy, sợ sệt, toan tính, tức giận, gớm ghiếc, lừa lọc, trả thù……

Chẳng còn là một cành hoa hồng đẹp nữa, mà giờ đây chỉ là một túi rác không hơn không kém.

still-of-kevin-spacey-and-annette-bening-in-american-beauty-(1999)-large-picture
“Sometimes there’s so much beauty in the world, I feel like I can’t take it, and my heart is just going to cave in”.

tumblr_nlwqfjrJs61tsxe3uo1_500

The Martian 2015 – A Masterpiece

Plot

maxresdefault

During a manned mission to Mars, Astronaut Mark Watney is presumed dead after a fierce storm and left behind by his crew. But Watney has survived and finds himself stranded and alone on the hostile planet. With only meager supplies, he must draw upon his ingenuity, wit and spirit to subsist and find a way to signal to Earth that he is alive. – From IMDb

My feeling.

THE MARTIAN

There were many controversial comments from audiences whether Matt Damon played a cold role or  smug sometime. To be honest; However, in other potrait Matt Damon has completed his part so well – too incredible and marvellous. During 144 mins, every shoot in this film takes all my attention. I can feel my heart beating up and down when he was left behind on the Mars, and also when his peers got him from space. A number of people claim that how heartless and missing emotion of Matt Damon’s performance, It’s just like “ok I’m stuck on Mars, now growing potatoes”. No it’s not enough dear!! Would you imagine that a person stuck on Mars will do such of thing? no way man! instead  of the fear/hopeless/ despair, he trying to survive by his talented. The plot was going smoothly thought then it makes we wonder if the knowledge of  science and  technology could be able to conduct or not. From the problem of Oxygen on the space to produce  water (H2O) – he combined two molecules of diatomic hydrogen (H2)  with one molecule of diatomic oxygen (O2). Wow this is brilliant scene I have ever seen in my life – how they drawing such a picture like that???

The-Martian-Matt-Damon

In my view, Matt Damon brings me from deep emotion to high feeling – he did an outstanding business!. Back in Mr Ripley Talented, his trait character was obsessed with a theme of a murder; Nevertheless, In The Martian he completely flipped. Since he’s genuinely intelligent in picking up roles, I would give him thousand of thump up.

For those who compare this film with Cast Away of Tom Hank please stop trying to do that. It’s worthless and not suitable for BOTH OF THESE MASTERPIECES.

the-martian-plant-life

 

Trivia you may not know:

A real potato farm was installed on the studio lot with potatoes in all stages of growth so they could be used for filming.

martian-gallery13-gallery-image

Matt Damon was willing to lose massive amount of weight for the scene towards the end of the movie but Ridley Scott forbade it. Instead a body double was used. – He did not loose weight for real but rely on special technical on scene.

On September 28, 2015 (four days before the film’s scheduled US release), NASA announced that it had found evidence that briny water still flows on the surface of Mars.

 

The Professional (1994)

Léon (1994) – IMDb 8.6

Jean Reno plays a character named Léon who has learned to repress his emotions in order to perform his job as a “cleaner”, or hit-man. His secluded world is shattered by the young girl named Mathilda who lives on the same floor as he does in an apartment building. When she turns to him for help, he learns about living a normal life, even if the circumstances which unite them are far from normal.

11988445_1625699777698473_3445382440157126522_n

The performance delivered by then twelve-year old Natalie Portman as Mathilda is nothing short of brilliant. Her ability to relate to others with body movement and facial gestures is matched by few, she really brings raw emotion and believability to a difficult role. Mathilda and Léon are unexpectedly thrown together, but learn to value life from their chance encounter, and how valuable a friendship can be.

Leon_oggetto_editoriale_720x600

tumblr_msxiq6bE201r3xuvro1_500

Feeling….
The Professional is what movie-making is all about. Without the overuse of special effects, a large shooting location, or a commercially star studded cast, we are given all that could possibly be asked for in a movie. Portman, Oldman, and Reno, along with Danny Aiello as the hit-contractor Tony remind us that there is no substitute for great acting.

Simply put, an intense and impressive movie.
– According to IMDb reviewers-

plant

e4ckkzC

V5zEgJLMrwpx

——————————-

08 . 10 . 2015 SG

TUẾ NGUYỆT THẦN THÂU – ECHOES OF THE RAINBOW 2010

Nhân dịp qua Trung thu một ngày review phim nói về đoàn viên và Trung thu…..
12039608_1623344674600650_7810114776461748572_n
Bộ phim hồi tưởng lại Hồng Kông trong thập niên 1960 thông qua những câu chuyện vui, buồn của một gia đình gặp khó khăn. “Echoes of the Rainbow” là một tự truyện của La Khải Nhuệ kể về quá trình ông lớn lên tại Hồng Kông, câu chuyện là sự hồi tưởng về vùng đất từng là thuộc địa của Anh. Ông nói: “Đó là năm 1969, Neil Armstrong trở thành người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng. Tôi thường chạy quanh đường với cái bình nuôi cá đội trên đầu để giả làm phi hành gia… Tôi muốn mình là người Trung Quốc đầu tiên đặt chân lên mặt trăng. Cha tôi là một thợ đóng giày, mẹ tôi làm nội trợ. Tôi có mối quan hệ rất thân thiết với anh trai mình, anh ấy là một sinh viên giỏi và là một vận động viên, anh ấy có kiến thức rất rộng và dạy tôi rất nhiều thứ. Sau đó, anh ấy bị bệnh ung thư”.

Một câu chuyện buồn, chậm rãi, nhẹ nhàng về gia đình và sự đoàn viên…….

24 . 9 . 2015

Saddest Cat In The World Can’t Handle His Owner Leaving For Work

No one likes heading out to work in the morning but it there is no way we could take one step out of the door if we had a cat like Ghost.

tumblr_inline_nxcijfIwta1tv19na_500.png

The Himalayan moggy is officially the saddest cat in the world – whenever he’s left on his own for the day.

His owner, Jes Klass, posted pictures on Imgur of Ghost’s crestfallen face whenever he has to go out to earn a wage.

The cat’s sad eyes say it all – but he also physically tries to hold the door open whenever Jes goes out.

He detailed in picture form the process he has to go through every morning:

Wait by the door and hope today is not a day that his owner has to leave.

tumblr_inline_nxcijzgwPK1tv19na_500

 

Realising he is going to be left alone, Ghost holds the door open and pleads with his eyes.

tumblr_inline_nxcijfIwta1tv19na_500

 

The door hold is futile, his owner is leaving. And we’re crying.

tumblr_inline_nxcilt3B5Z1tv19na_500

Jes described Ghost as his ”world”, adding: “It has never been harder to leave my apartment.

“In a really embarrassing and much-too-personal-for-reddit way he’s really helped with my depression and anxiety.

“He’s a great little cat.”

Ghost is officially now our number one cat – better even than Grumpy Cat. We would never leave him!

Pics: Imgur/jesklash

Source